Ngày hôm qua dạy ta điều gì?

Ngày qua nhanh, tháng qua nhanh, năm dài đằng đẵng cũng nối nhau trôi qua. Thời gian chẳng kiên nhẫn chờ để ta cứ mãi dậm chân tại chỗ, để mãi chìm đắm vào cuộc sống của kẻ khác, rồi làm khán giả, rồi phán xét, rồi u mê với những điều tối tăm vô nghĩa.

Hạ về, hoa bằng lăng tím ngắt cả một góc trời thành phố. Ta đi như mơ giữa lòng Sài Gòn, thấy bâng khuâng một nỗi niềm khó tả.

Những ngày hạ oi nồng, cái nắng xiên xiên khắp con đường ngõ hẻm, hầm hập trên từng mái nhà, len lỏi qua từng hàng cây, kẽ lá, rớt trên vai những cô cậu học trò gương mặt non nớt và tinh khôi. Ta lại nghĩ về tuổi trẻ, về những con đường xa trong tháng năm dài rộng. Chúng ta cũng đã từng như thế phải không? Cũng từng ngây ngô và vụng dại? Nhưng sẽ như thế nào nếu ta mãi luôn là họ, lớn lên mà chẳng chịu trưởng thành?

Ngày qua nhanh, tháng qua nhanh, năm dài đằng đẵng cũng nối nhau trôi qua. Thời gian chẳng kiên nhẫn chờ để ta cứ mãi dậm chân tại chỗ, để mãi chìm đắm vào cuộc sống của kẻ khác, rồi làm khán giả, rồi phán xét, rồi u mê với những điều tối tăm vô nghĩa.

Trong cái thời đại mà người ta chạy theo những đám đông ồn ào, không thèm suy xét đúng sai phải trái, làm sao để giữ tâm mình bình lặng, để biết chọn lọc những điều đáng tin? Làm sao để chẳng hờn ghen, đua chen, hơn thua, được mất với người, với đời?

Trưởng thành là khi ta học được cách lắng nghe và trân trọng chính mình, trân trọng sự khác biệt của người khác. Khi ta biết nghĩ về trách nhiệm nhiều hơn là quyền lợi. Là khi ta nhìn lại sự dại khờ của mình trong quá khứ, để đi đến tương lai bằng thiện lương và ngay thẳng.

Mùa hạ là mùa của tuổi trẻ, mùa để những ước mơ nảy mầm sau những tháng ngày cố gắng của cô cậu học trò. Là mùa của những bước chân thanh xuân chẳng mỏi mệt lên đường tình nguyện, gieo những mầm xanh cho đời, mùa chia xa để ta nhắc nhau nhiều hơn về ý nghĩa của những cuộc gặp gỡ, mùa nhắc ta về quá khứ để trân trọng hiện tại và tương lai.

Mùa hạ về rồi, những tháng ngày đã qua dạy ta biết rằng cần phải nỗ lực đi tới tương lai bằng thiện lương, để những năm tháng ấy không phải sống hoài sống phí.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *